Lời bài hát Trúc Nhân Lớn rồi còn khóc nhè là một thước phim quay chậm đầy xúc động, đưa người nghe trở về với vòng tay ấm áp của mẹ yêu qua những giai điệu pop pha chút trào phúng nhưng đầy sâu sắc. Bản hit này không chỉ sở hữu ca từ mộc mạc về tình cảm gia đình mà còn là lời nhắc nhở nhẹ nhàng cho những người con đang mải mê với cuộc sống trưởng thành mà quên mất lối nhỏ về nhà. Với sự dàn dựng âm nhạc của nhạc sĩ Nguyễn Hải Phong, bài hát đã khơi gợi biết bao kỷ niệm tuổi thơ, khiến bất kỳ ai lắng nghe cũng cảm thấy sống mũi cay cay vì sự thấu cảm chân thành.

Lời Bài Hát Trúc Nhân Lớn Rồi Còn Khóc Nhè
Ngày thơ bé có cánh đồng, trưa nắng bên bờ sôngThời tôi chưa biết vâng lời, chỉ biết chơi và cườiLời mẹ nói không nghe, cho rằng luôn khắt kheMẹ nói, “Con trai đừng khóc nhè!”
Ngu ngơ chạy theo đám bạn tôi đàn caẤy thế mà khiếu văn nghệ nhất nhàBạn bè cố bao che, câu nào cũng dễ ngheNó nói hay hơn lời của mẹ
Tôi ôm đàn và hátĐi xa cùng bè bạnƯớc mơ con là vòng quanh thế gianTôi vô tình là thếHay quên gọi về mẹƯớc mơ của mẹ là thấy con về
Tôi ôm đàn và hátĐi xa cùng bè bạnƯớc mơ con là vòng quanh thế gianTôi vô tình là thếHay quên gọi về mẹƯớc mơ của mẹ là thấy con về
Rồi tôi xơ xác đi nhiều khi mới quen người yêuThời tôi mới biết đi làm, em cứ hay càm ràmNgười yêu nói tôi nghe tuy lời hơi khó ngheEm nói hay hơn lời của mẹ
Thấm thoát lại thấy tôi chẳng thiếu điều chiLắm lúc lại thấy tôi chẳng có gìPhải chăng lớn khôn hơn hay càng ngu ngốc hơn?Tôi muốn nghe thêm lời của mẹ
Tôi ôm đàn và hátĐi xa cùng bè bạnƯớc mơ con là vòng quanh thế gianTôi vô tình là thếHay quên gọi về mẹƯớc mơ của mẹ là thấy con về
Tôi ôm đàn và hátĐi xa cùng bè bạnƯớc mơ con là vòng quanh thế gianTôi vô tình là thếHay quên gọi về mẹƯớc mơ của mẹ là thấy con về
Giờ tôi nhớ những cánh đồng, trưa nắng bên bờ sôngGiờ tôi mới biết vâng lời, thương lắm khi mẹ cườiGiờ tôi muốn lắng nghe, cho dù lời khắt kheKhông biết bao lâu còn có mẹ?
Ngày thơ bé ngu ngơ ai chẳng hay khóc nhèNay lớn, cớ sao lại khóc nhè?
MV Bài Hát Trúc Nhân Lớn Rồi Còn Khóc Nhè
Hợp Âm Bài Hát Trúc Nhân Lớn Rồi Còn Khóc Nhè
Thời tôi [Bb] chưa biết vâng [C] lời, chỉ biết [F] chơi và cười
Lời mẹ [Bb] nói không [Gm] nghe cho [C] rằng luôn khắt [Dm] khe
Mẹ [Bb] nói “Con [C] trai đừng khóc [F] nhè”.
Ngu ngơ chạy [Bb] theo đám [Gm] bạn tôi [C] đàn ca [Dm]
Ấy thế mà [Bb] khiếu văn [C] nghệ nhất [F] nhà
Bạn bè [Bb] cố bao [Gm] che câu [C] nào cũng dễ [Dm] nghe
Nó [Bb] nói hay [C] hơn lời của [F] mẹ.
ĐK:
Tôi ôm [Bb] đàn và [Gm] hát đi xa [C] cùng bè [Dm] bạn
Ước [Bb] mơ con là vòng [C] quanh thế [F] gian
Tôi vô [Bb] tình là [Gm] thế hay quên [C] gọi về [Dm] mẹ
Ước [Bb] mơ của mẹ là [C] thấy con [F] về.
Tôi ôm [Bb] đàn và [Gm] hát đi xa [C] cùng bè [Dm] bạn
Ước [Bb] mơ con là vòng [C] quanh thế [F] gian
Tôi vô [Bb] tình là [Gm] thế hay quên [C] gọi về [Dm] mẹ
Ước [Bb] mơ của mẹ là [C] thấy con [F] về.
2. Rồi tôi [Bb] xơ xác đi [Gm] nhiều khi mới [C] quen người yêu [Dm]
Thời tôi [Bb] mới biết đi [C] làm, em cứ [F] hay càm ràm
Người yêu [Bb] nói tôi [Gm] nghe tuy [C] lời hơi khó [Dm] nghe
Em [Bb] nói hay [C] hơn lời của [F] mẹ.
Thấm thoát lại [Bb] thấy tôi [Gm] chẳng thiếu [C] điều chi [Dm]
Lắm lúc lại [Bb] thấy tôi [C] chẳng có [F] gì
Phải chăng [Bb] lớn khôn [Gm] hơn hay [C] càng ngu ngốc [Dm] hơn?
Tôi [Bb] muốn nghe [C] thêm lời của [F] mẹ.
ĐK:
Tôi ôm [Bb] đàn và [Gm] hát đi xa [C] cùng bè [Dm] bạn
Ước [Bb] mơ con là vòng [C] quanh thế [F] gian
Tôi vô [Bb] tình là [Gm] thế hay quên [C] gọi về [Dm] mẹ
Ước [Bb] mơ của mẹ là [C] thấy con [F] về.
Tôi ôm [Bb] đàn và [Gm] hát đi xa [C] cùng bè [Dm] bạn
Ước [Bb] mơ con là vòng [C] quanh thế [F] gian
Tôi vô [Bb] tình là [Gm] thế hay quên [C] gọi về [Dm] mẹ
Ước [Bb] mơ của mẹ là [C] thấy con [F] về.
* Giờ tôi [Bb] nhớ những cánh [Gm] đồng, trưa nắng [C] bên bờ sông [Dm]
Giờ tôi [Bb] mới biết vâng [C] lời, thương lắm [F] khi mẹ cười
Giờ tôi [Bb] muốn lắng [Gm] nghe, cho [C] dù lời khắt [Dm] khe
Không [Bb] biết bao [C] lâu còn có [F] mẹ.
Ngày thơ [Bb] bé ngu [Gm] ngơ ai [C] chẳng hay khóc [Dm] nhè
Nay [Bb] lớn cớ [C] sao lại khóc [F] nhè.

